Trước lời gặng hỏi của Phương Sâm Nham, Khắc Lý cũng rất dứt khoát gửi toàn bộ chi tiết quá trình nhận nhiệm vụ ẩn kia cho hắn thông qua Mộng Yểm ấn ký. Phương Sâm Nham gật đầu, định đẩy cửa bước ra ngoài, nhưng mới đi được hai bước lại quay ngược trở vào.
"À này." Phương Sâm Nham liếc Khắc Lý một cái rồi nói: "Hiện giờ anh đang bị thương, mà thực lực của anh có vẻ cũng chẳng mạnh lắm. Đám hải tặc kia tống tiền, giết người, phóng hỏa, chuyện ác nào cũng dám làm, chẳng phải dạng hiền lành gì đâu. Lúc tôi còn ở trên tàu thì bọn chúng không dám làm gì anh, nhưng nếu giờ tôi vào cảng lo việc, anh lại không thể công khai lộ diện ở cảng Thổ Đồ Gia mà chỉ đành ở lại trên tàu. Cho nên lát nữa anh phải tự bảo vệ lấy mình đấy."
Khắc Lý lập tức nhảy dựng lên như con mèo bị giẫm phải đuôi:
"Chúa ơi! Cậu không thể làm vậy được!"
Phương Sâm Nham nhún vai, thản nhiên đáp:
"Khắc Lý, tôi đâu có vi phạm thỏa thuận nào giữa hai ta. Hơn nữa nói thật nhé, anh cũng chưa từng thành thật với tôi bao giờ, cho nên tôi thấy mình chẳng việc gì phải làm mấy hành động trượng nghĩa vì tình bạn với anh cả."
Khắc Lý nghẹn lời, cười gượng:
"Nham, sao cậu lại nói thế chứ?"
Phương Sâm Nham thản nhiên nói:
"Vậy tại sao anh không kể cho tôi nghe nguyên nhân các anh tập kích Thành bảo Tortuga, quá trình chi tiết, cũng như thu hoạch và kinh nghiệm sau vụ tập kích đó?"
Sắc mặt Khắc Lý lập tức méo xẹo, ấp úng phân bua:
"Cậu có bao giờ nhắc tới chuyện này đâu, tôi cứ ngỡ cậu không hứng thú cơ. Thật ra lúc đi tập kích thành bảo tôi cũng bị động lắm, toàn bộ cục diện đều do lão đại Ni Khắc sắp xếp. Bọn tôi chỉ như công nhân trên dây chuyền, cứ làm cho xong phần việc của mình là được rồi..."
Tên Khắc Lý này có thể xem là điển hình của kiểu người ngoài mặt thì chất phác thật thà nhưng bụng dạ lại cực kỳ tinh ranh. Đến lúc bắt buộc phải trả giá thì gã vô cùng dứt khoát, còn khi không muốn nhả ra thì lại xảo quyệt như cáo già, kín kẽ vô cùng. Gã lải nhải một hồi lâu, Phương Sâm Nham cũng chỉ moi được một mẩu tin hữu ích duy nhất: "Bọn họ nhắm vào một món đồ sưu tầm bên trong Thành bảo Tortuga". Dù sao thì méo mó có hơn không.
"Được rồi." Phương Sâm Nham nhìn chằm chằm Khắc Lý: "Tôi đã giết người lập uy trên con tàu này, ít nhiều cũng có chút tiếng ác. Nếu có kẻ tới tìm anh gây phiền phức, anh cứ việc rêu rao rằng quan hệ giữa hai ta vô cùng thân thiết, hễ anh xảy ra chuyện gì thì tôi nhất định sẽ trả thù đến cùng. Như vậy dù lá gan bọn chúng có to đến đâu thì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng."
Thực ra Khắc Lý cũng đã nghĩ tới cách này, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có được cái gật đầu của Phương Sâm Nham. Bằng không, gã lỡ chém gió dọa người ta chạy mất, đến lúc Phương Sâm Nham quay về lại phủi sạch quan hệ thì đám người kia chắc chắn sẽ quay lại trả thù tàn khốc hơn gấp bội! Giờ đây nhận được sự đồng ý của Phương Sâm Nham, gã đương nhiên mới yên lòng.
Sau khi thu xếp xong xuôi cho Khắc Lý, Phương Sâm Nham lại leo lên chiếc xuồng gỗ, chèo về phía cảng Thổ Đồ Gia. Rõ ràng là tên Khắc Lý này tạm thời chỉ bị dọa cho vỡ mật nên khả năng phán đoán mới giảm sút. Hơn nữa, trước đó gã cũng chưa từng có cơ hội tiếp xúc với thế lực nào đủ khả năng cướp phá cảng Thổ Đồ Gia. Chỉ cần Amande tới thẩm vấn, Khắc Lý sẽ lập tức nhận ra thông tin mà gã nắm giữ cũng cực kỳ quan trọng đối với đám hải tặc này.
Thế nhưng chuyện đó cũng chẳng sao. Phương Sâm Nham cứu mạng gã rồi đưa lên tàu đương nhiên là đã có toan tính và sắp đặt của riêng mình. Việc cấp bách trước mắt lúc này là phải đi nhận cái nhiệm vụ ẩn mà Khắc Lý đã tiết lộ, sau đó xem xét xem nó có xung đột gì với những kế hoạch đã vạch ra từ trước của mình hay không rồi tính tiếp.Cảng Thổ Đồ Gia lúc này vẫn sầm uất như cũ, nhưng trong ánh mắt giao nhau của đám hải tặc trên phố lại mang theo một vẻ quỷ dị khó tả. Lực lượng tuần tra và số lượng cảnh vệ ở cảng đều đã tăng gấp đôi. Dù vậy, rất nhiều tàu buôn tới đây làm ăn đã bắt đầu đại hạ giá xả hàng, xem chừng là có ý định chuồn khỏi chốn thị phi này càng sớm càng tốt. Phương Sâm Nham men theo địa chỉ mà Khắc Lý mô tả, tìm đến trước một cửa tiệm nằm ở phía tây cảng. Ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác là lạ. Hóa ra nơi này lại chính là tiệm tạp hóa "Gà Cùng Chó" mà hắn từng ghé qua lúc vừa mới bước chân vào thế giới này.
Nhìn lão già đầu quấn khăn trắng đang cầm chổi lông gà quét bụi khắp nơi, Phương Sâm Nham hít sâu một hơi rồi cất lời:
"Ông Mạc Ngọa Nhĩ, bà Tháp Tháp Hạ người Ấn Độ nhờ tôi chuyển lời cho ông."
Lão già nghe xong câu này dường như chẳng có phản ứng gì, vẫn tiếp tục phủi bụi. Thế nhưng đột nhiên, một chiếc chén rượu gốm nhỏ trên giá bị gạt rơi xuống đất, vỡ tan tành thành năm sáu mảnh. Lão ho khù khụ vài tiếng, vòng tay phải ra sau đấm đấm lưng, rồi mới chậm rãi thốt lên:
"Haiz, già cả rồi, vô dụng thật."
"!!... ¥%¥&...% Cái quái gì vậy!" Phương Sâm Nham lập tức nghẹn họng, bực dọc nghĩ thầm. "Sao lại thế này? Khắc Lý rõ ràng bảo mình chỉ cần nhắc tới bà Tháp Tháp Hạ là lão già này sẽ thở dài, sau đó kể lại chuyện xưa cơ mà! Sao bây giờ lại thành ra thế này?"
"Chẳng lẽ thằng khốn đó lừa mình? Nhưng chuyện này rõ ràng đã được Mộng Yểm ấn ký công chứng, gã tuyệt đối không thể giở trò được. Vậy rốt cuộc thế này là sao?"
Phương Sâm Nham thử tiếp tục bắt chuyện, nhưng lão già lại ngồi bệt xuống ghế, lặng lẽ nhìn ra bãi biển xa xa mà ngẩn người, cạy miệng cũng không nói nửa lời. Dù Phương Sâm Nham là người rất biết kiềm chế thì lúc này cũng không khỏi sốt ruột, hận không thể xách cổ lão già này lên thụi cho mấy đấm. Nhưng rồi hắn chợt nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên gặp lão: sau khi mua mấy quả cau của lão thì hắn moi được chút thông tin, tiếp đó lão già ra sức chèo kéo hắn mua một cái nút thắt dây rách nát mang tên "bùa hộ mệnh có ma lực thần kỳ", hắn không mua mà bỏ đi luôn. Mà lúc này trong tiệm... dường như cái nút thắt treo trên tường kia đã biến mất rồi!
Vừa nảy ra ý nghĩ này, Phương Sâm Nham lập tức nóng lòng đảo mắt quan sát hàng hóa trong tiệm. Hắn nhận ra so với lúc hắn đến hôm qua thì đồ đạc ở đây đã vơi đi không ít, mà những thứ biến mất đều là mấy món hàng giả lừa bịp kiểu như "bùa hộ mệnh có ma lực thần kỳ". Trong lòng chợt lóe lên một suy đoán, hắn giơ tay chỉ vào một cành cây treo trên vách tường bên trái rồi ướm hỏi:
"Cái... thứ này bán thế nào vậy?"
Thấy có mối làm ăn tới cửa, lão già Mạc Ngọa Nhĩ mới uể oải lết bước qua, mặt mày tức tối lớn tiếng nạt nộ:
"Đừng có đứng đó mà ăn nói xằng bậy, thứ gì là thứ gì? Đây là cành rụng xuống từ cây thánh mọc trên đỉnh núi thiêng Olympia đấy! Nếu không phải dạo này bói toán thấy có điềm gở, cần xoay xở tiền nong thì ta còn lâu mới thèm nhượng lại cho người khác."
Phương Sâm Nham lúc này nào dám chọc giận lão, vội vàng gật đầu lia lịa:
"Vâng vâng vâng, vậy xin hỏi cành cây thánh Olympia này bán giá bao nhiêu?"
Mạc Ngọa Nhĩ gắt gỏng:
"Hai bảng Anh, không mua thì biến lẹ đi!"
Cơ mặt Phương Sâm Nham giật giật. Hắn thấm thía cái khổ khi điểm mị lực của mình quá thấp, nhưng cũng chỉ đành hạ giọng nói:"Tiền trên người tôi không đủ lắm, có thể bớt chút được không?"
Lão già lắc đầu quầy quậy:
"Trời đất ơi! Đã nghèo kiết xác không có tiền thì còn đứng đây làm mất thời gian của ta làm gì? Cho cậu năm giây, mau biến ngay cho khuất mắt. Dù sao thì cành Thánh Thụ này cũng có người đặt trước, lát nữa sẽ tới lấy hàng rồi. Ta đây thiếu gì khách sộp chứ!"
Trước đó, để hoàn thành cột mốc "Túy Quỷ", Phương Sâm Nham đã tiêu sạch sành sanh tiền trên người. Hiện tại, thứ hắn có thể dùng chỉ là vài đồng shilling rơi ra lúc xử lý tên lính canh cảng cấp II "Xúc Xắc" Cootes, cùng với một đồng kim bảng Edward V. Thế nhưng, kim bảng Edward V lại là vật phẩm quý giá có thể mang ra khỏi thế giới này, thậm chí đổi được tới bốn trăm điểm thông dụng. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Phương Sâm Nham tuyệt đối không muốn đụng tới. Nhưng thấy lão già này quái gở như vậy, mà bản thân trong chốc lát cũng chẳng tìm đâu ra tiền tệ lưu thông của thế giới này, Phương Sâm Nham nảy ra một ý, liền móc đồng kim bảng Edward V kia ra, nói:
"Được! Hai bảng Anh thì hai bảng Anh, tôi đem món đồ sưu tầm này thế chấp ở chỗ ngài chắc là được chứ? Tôi về lấy tiền ngay đây."
Thật ra đây cũng là một phép thử của Phương Sâm Nham. Tuy nơi này là tiệm tạp hóa, nhưng nửa trước căn nhà phần lớn bày bán đồ dùng thường ngày, nửa trong lại toàn những thứ kỳ quái dị thường, trông lão già có vẻ cũng là một nhà sưu tầm. Theo lý mà nói, kiểu người này sẽ vô cùng hứng thú với các món đồ cổ có giá trị sưu tầm.
Quả nhiên, khi Phương Sâm Nham vừa móc đồng kim bảng Edward V sáng loáng ra, lão già gian xảo Mạc Ngọa Nhĩ tuy bề ngoài vẫn ra vẻ bình thản, nhưng hai tròng mắt đã bất giác dán chặt vào nó. Lão nhận lấy, trước tiên dùng răng cắn thử, lại thổi một cái rồi ghé sát tai nghe ngóng âm thanh, cuối cùng còn lấy ra một chiếc kính lúp hình đồng hồ quả quýt để soi thật kỹ. Mãi sau lão mới làm bộ miễn cưỡng nói:
"Thế này đi, cậu cũng không cần về lấy tiền nữa. Ta làm ăn trước giờ luôn công bằng, một đồng kim bảng này đại khái trị giá năm bảng Anh, ta thối lại cho cậu ba bảng Anh."
Nói đoạn, lão cực kỳ trơ trẽn móc ba bảng Anh ra, nhìn bộ dạng dường như định ném thẳng sang! Bất kể Phương Sâm Nham có đồng ý hay không, chỉ cần hắn theo bản năng đưa tay ra chụp lấy thì coi như giao dịch hoàn tất! May mà Phương Sâm Nham đi tàu từ năm mười bốn tuổi, nói không ngoa thì hắn đã bôn ba khắp năm châu bốn biển, gặp qua vô số loại người đê tiện. Ngay trước khi lão ném ba đồng bảng Anh kia ra, hắn đã đút tọt hai tay vào túi quần, mặc cho ba đồng bảng Anh tầm thường kia rơi leng keng lăn lóc trên mặt đất, cười như không cười bảo:
"Thật là khéo quá, xem ra Thượng đế đã nghe thấy tiếng lòng của tôi nên vừa phái một người quen tới gần đây. Tôi đi mượn anh ta hai bảng Anh ngay bây giờ, ngài Mạc Ngọa Nhĩ trả lại đồng kim bảng cho tôi đi."
Đồng kim bảng đã rơi vào tay Mạc Ngọa Nhĩ, chẳng khác nào khúc xương bị con chó già nhịn đói hai ngày ngoạm được, làm sao lão chịu nhả ra dễ dàng? Lão lập tức nuốt nước bọt cái ực, đon đả nói:
"Thật ra tiệm của ta còn rất nhiều kỳ trân dị bảo đấy. Cậu xem này, đây là đốt xương ngón út từng được người Gypsy huyền bí chúc phúc, có thể khiến vận may của cậu tốt lên ngay tức khắc! Hả? Còn kia là vỏ ốc biển Atlantis trong truyền thuyết, có thể phát ra tiếng gọi khiến cả biển khơi cũng phải rung chuyển..."



